lên trên
入夜渐微凉繁花落地成霜rùyè jiān wēi liàng fánhuā luòdì chéng shuāngTrời đêm dần trở lạnh, trăm hoa rơi xuống đất như sương 你在远方眺望耗尽所有暮光nǐ zài yuǎnfāng tiàowàng hàojìn suǒyǒu mù guāngChàng ở phương xa nhìn về xa xăm, tầm mắt thu hết cả ánh chiều  不思量自难相忘bù sī·liang zì nán xiāng wàngTự nhủ lòng, không nhớ nhưng lại chẳng thể quên 夭夭桃花凉前世你怎舍下yāo yāo táo huā liàng qiánshì nǐ zěn shèxiàTừng cánh hoa đào lạnh lẽo, kiếp trước tại sao nàng lại buông tay 这一海心茫茫还故作不痛不痒不牵强zhè yī hǎi xīn mángmáng hái gùzuò bùtòngbùyǎng bù qiānqiǎngĐể hôm nay biển lòng ta mênh mang, nhưng vẫn cố tỏ vẻ không đau, không buồn, không miễn cưỡng 都是假象dōu shì jiǎxiàngĐều là giả dối 凉凉夜色为你思念成河liàng liàng yè sè wèi nǐ sīniàn chéng héBóng đêm lạnh lẽo càng khiến nỗi nhớ đong đầy như sông 化作春泥呵护着我huà zuò chūn ní hēhù zhe wǒHóa thành nhựa xuân bao bọc lấy ta 浅浅岁月拂满爱人袖jiānjiān suìyuè fú mǎn ài·ren xiùNăm thánh chầm chậm vung đầy tay áo người thương 片片芳菲入水流piān piān fāngfēi rù shuǐliúHương thơm nhè nhẹ tan vào trong nước 凉凉天意潋灩一身花色liàng liàng tiānyì liàn yàn yīshēn huāsèÝ trời lạnh lùng khiến một thân hoa sắc trôi dại 落入凡尘伤情着我luò rù fánchén shāng qíng zhe wǒRơi xuống phàm trần làm tổn thương tình ta 生劫易渡情劫难了shēng jié yì dù qíng jiénán leVượt qua sinh kiếp nào khó bằng tình kiếp 折旧的心还有几分前生的恨zhéjiù de xīn hái yǒu jǐfēn qiān shēng de hènTình cảm hao mòn, còn có vài nỗi oán hận từ kiếp trước 还有几分前生的恨hái yǒu jǐfēn qiān shēng de hènCòn có vài nỗi oán hận từ kiếp trước 也曾鬓微霜也曾因你回光yě céng bìn wēi shuāng yě céng yīn nǐ huí guāngTóc đã từng pha sương, cũng từng vì chàng mà quay về chốn cũ 悠悠岁月漫长怎能浪费时光yōuyōu suìyuè màncháng zěn néng làngfèi shíguāngNăm tháng dài đằng đẵng, sao có thể lãng phí thời gian 去流浪去流浪去换成长qù liúlàng qù liúlàng qù huàn chéngzhǎngĐi lang thang, đi lang thang, đi ngược lại thành xa 灼灼桃花凉今生愈渐滚烫zhuózhuó táo huā liàng jīnshēng yù jiān gǔntàngHoa đào sáng rực, kiếp này lại càng rực rỡ 一朵已放心上足够三生三世背影成双yī duǒ yǐ fàngxīn shàng zúgòu sānshēng sānshì bèiyǐng chéngshuāngChỉ cần một đóa nở rộ trong lòng ta, cũng đủ sánh đôi bên nhau một đời một kiếp 背影成双在水一方bèiyǐng chéngshuāng zài shuǐ yī fāngBóng lưng sánh đôi, nước chảy một dòng 凉凉夜色为你思念成河liàng liàng yè sè wèi nǐ sīniàn chéng héBóng đêm lạnh lẽo càng khiến nỗi nhớ đong đầy như sông 化作春泥呵护着我huà zuò chūn ní hēhù zhe wǒHóa thành nhựa xuân bao bọc lấy ta 浅浅岁月拂满爱人袖jiānjiān suìyuè fú mǎn ài·ren xiùNăm thánh chầm chậm vung đầy tay áo người thương 片片芳菲入水流piān piān fāngfēi rù shuǐliúHương thơm nhè nhẹ tan vào trong nước 凉凉天意潋灩一身花色liàng liàng tiānyì liàn yàn yīshēn huāsèÝ trời lạnh lùng khiến một thân hoa sắc trôi dại 落入凡尘伤情着我luò rù fánchén shāng qíng zhe wǒRơi xuống phàm trần làm tổn thương tình ta 生劫易渡情劫难了shēng jié yì dù qíng jiénán leVượt qua sinh kiếp nào khó bằng tình kiếp 折旧的心还有几分前生的恨zhéjiù de xīn hái yǒu jǐfēn qiān shēng de hènTình cảm hao mòn, còn có vài nỗi oán hận từ kiếp trước 凉凉三生三世恍然如梦liàng liàng sānshēng sānshì huǎngrán rú mèngLạnh lẽo một đời một kiếp, chợt bừng tỉnh như mộng 须臾的年风干泪痕xūyú de nián fēnggān lèihénNăm tháng trôi qua làm khô dòng lệ 若是回忆不能再相认ruòshì huíyì bùnéng zài xiāng rènNếu như hồi ức vẫn không đủ để chúng ta nhận ra nhau 就让情分落九尘jiùràng qíng·fèn luò jiǔ chénThì hãy để tình cảm rơi rụng xuống cửu trần 凉凉十里何时还会春盛liàng liàng shí lǐ héshí hái huì chūn chéngMười dặm xa xôi biết khi nào vẫn giữ được nét xuân 又见树下一盏风存yòu jiàn shù xià yī zhǎn fēng cúnLại thấy ngọn gió vẫn đang vi vu dưới tán cây 落花有意流水无情luò huā yǒuyì liúshuǐ wúqíngHoa rơi hữu ý nước chảy vô tình 别让恩怨爱恨凉透那花的纯bié ràng ēnyuàn ài hèn liàng tòu nà huā de chúnĐừng khiến ân oán yêu hận đánh mất nét thanh khiết của hoa 吾生愿牵尘wú shēng yuàn qiān chénTa nguyện kiếp cùng về nơi trần thế

Bạn đã chọn chế độ Luyện nghe.

Nếu muốn xem lời bài hát, hãy nhấn nút tròn màu xám.

phạm tiến
Tác giả: Phạm Tiến

Xin chào các bạn, mình là Tiến - người quản trị và cũng là tác giả các bài viết trên Website ToiHocTiengTrung. Ngoài các bài viết hướng dẫn học tiếng Trung. Mình còn viết các bài về văn hóa, lịch sử Trung Quốc.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x